Những trận đánh của LLVT Quân khu 7 trong kháng chiến chống Mỹ
Tốc độ:1x
(QK7 Online) - LTS: Trong quá trình xây dựng, chiến đấu và trưởng thành, LLVT Quân khu 7 đã đánh hàng trăm trận, qua mỗi trận đánh, lực lượng càng trưởng thành, càng đánh càng mạnh, góp phần cùng quân, dân cả nước hoàn thành thắng lợi sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam XHCN. Báo Quân khu giới thiệu với bạn đọc các trận đánh của LLVT Quân khu 7 trong kháng chiến chống Mỹ.
Trận Chánh Lộc (1/2/1968)
Trận Chánh Lộc, ấp Chánh Lộc, xã Phú Cường, thị xã Thủ Dầu Một, Phân khu 5 (nay thuộc TPHCM) do Tiểu đoàn Phú Lợi, Trung đoàn Đồng Nai, Quân khu miền Đông Nam Bộ tập kích bộ binh cơ giới và bộ binh không vận Mỹ. Địa hình khu vực trận địa là khu dân cư, nằm về phía Tây Quốc lộ 13, có nhiều đường ngang từ quốc lộ cắt vào nên rất thuận tiện cho địch tổ chức lực lượng bộ binh cơ giới phản kích. Tuy nhiên, đây là vùng đất thấp có nhiều rạch nhỏ chia cắt và những vạt rừng nhỏ thuận tiện cho ta bố trí đội hình chiến đấu và cơ động lực lượng thực hiện đánh du kích.
Thực hiện nhiệm vụ Tổng tiến công và nổi dậy xuân Mậu Thân 1968, Tiểu đoàn Phú Lợi được giao nhiệm vụ tiến công Trường Sĩ quan Công binh tại nam thị xã Thủ Dầu Một. Đêm 31/1/1968, Tiểu đoàn thực hiện tiến công mục tiêu, nhưng bị địch phát hiện dùng pháo binh và máy bay ngăn chặn nên chỉ huy trận đánh phải tổ chức đơn vị tạm dừng kế hoạch tiến công, chuyển sang củng cố công sự, trận địa đánh địch phản kích tại Chánh Lộc.
Sáng ngày 1/2/1968, địch tập trung hỏa lực pháo binh đánh phá vào ấp Chánh Lộc. Các đơn vị của Tiểu đoàn Phú Lợi đã phân tán thành nhiều cụm nhỏ để tránh pháo địch, đồng thời khẩn trương xây dựng công sự để đánh bộ binh địch.
9 giờ ngày 1/2/1968, địch điều một tiểu đoàn bộ binh cơ giới (20 xe tăng, xe thiết giáp) tiến theo lộ vượt cầu Bà Quyền chia thành nhiều mũi đánh vào trận địa của Tiểu đoàn Phú Lợi. Trận đánh kéo dài đến 17 giờ ngày 1/2/1968, ta bị mất trận địa và thương vong rất cao. Tiểu đoàn không giữ được liên lạc với các đại đội. Trước tình hình đó, chỉ huy Tiểu đoàn lệnh cho các đại đội tổ chức đưa thương binh, tử sĩ rút về căn cứ Gò Ổi, cử các tổ chặn địch truy kích bảo đảm cho đội hình lớn rút về căn cứ an toàn. 18 giờ ngày 1/2/1968, cơ bản đội hình của tiểu đoàn rút khỏi ấp Chánh Lộc.
Trận chiến đấu phòng ngự tại ấp Chánh Lộc không thành công. Ta thương vong và thất lạc hơn 50 đồng chí, không giữ được trận địa.
Nguyên nhân dẫn đến trận đánh không thành công là do công tác tổ chức hành quân vào chiếm lĩnh trận địa tiến công Trường Sĩ quan Công binh không chặt chẽ, không giữ được bí mật đội hình hành quân, để đơn vị lạc đường chậm thời gian so với kế hoạch, để địch phát hiện lực lượng, tổ chức hỏa lực ngăn chặn gây thương vong, buộc ta phải tạm dừng bố trí trận địa để củng cố đội hình. Thời gian củng cố đội hình, xây dựng trận địa rất khẩn trương bộ đội chưa kịp đào hầm công sự chiến đấu, tiểu đoàn chưa hoàn chỉnh phương án tác chiến đánh địch phản kích. Do vậy khi địch đưa lực lượng đông có hỏa lực chi viện mạnh, cộng với sức đột kích của xe tăng, xe thiết giáp ta không giữ được trận địa. Từ trận chống càn ở Chánh Lộc, Tiểu đoàn Phú Lợi có thêm nhiều kinh nghiệm chiến đấu phòng ngự trong điều kiện tạm dừng, trước một đối tượng là quân Mỹ có trang bị mạnh, khả năng đột phá cao.
Trường Giang
Trích sách “400 trận đánh của LLVT Quân khu 7 (1945 - 1989)”